You can view this site in English. Please check the list of supported languages.

* Translated by Papago

Starnews

Chi phí ẩn sau lễ hội thể thao của nhân dân: Sự thật bất tiện về quyền phát sóng World Cup.

Ngày phát:

정희돈

*Nội dung này được dịch bằng AI.

Tiền đạo Hàn Quốc Hwang Hee Chan vui mừng cầm cờ Thái cực sau khi dẫn dắt chiến thắng 2-1 trong trận chung kết bảng H World Cup 2022 với Bồ Đào Nha được tổ chức vào ngày 3 tháng 12 năm 2022. /Ảnh = AFPBB News = News1
Tiền đạo Hàn Quốc Hwang Hee Chan vui mừng cầm cờ Thái cực sau khi dẫn dắt chiến thắng 2-1 trong trận chung kết bảng H World Cup 2022 với Bồ Đào Nha được tổ chức vào ngày 3 tháng 12 năm 2022. /Ảnh = AFPBB News = News1

FIFA World Cup Bắc Trung Mỹ 2026 bây giờ cũng có thể được xem trên truyền hình mặt đất. Ngoài JTBC, đài truyền hình hiện tại, KBS đã được xác nhận sẽ tham gia, mở ra con đường để người dân có thể tận hưởng World Cup mà không bị xa lánh. Thật đáng tiếc khi MBC và SBS không thể tham gia cuối cùng trong số ba đài truyền hình mặt đất, nhưng chỉ với sự tham gia của đài truyền hình công cộng KBS, họ có thể đánh giá tích cực về khả năng tiếp cận và tạo bầu không khí World Cup.

Tuy nhiên, rõ ràng có một điểm bất tiện trong việc giải thích kết quả này chỉ đơn giản là "bảo đảm quyền xem phổ biến và tính công cộng". Bản chất của sự cố lần này không phải là việc mở rộng khả năng tiếp cận mà là do cấu trúc thị trường bị bóp méo lộ ra trong quá trình đó và do có sự cạnh tranh quá nóng.

■ Rủi ro quá mức mà con số nói lên

Trọng tâm của cuộc đàm phán quyền phát sóng lần này là giá cả. Theo ngành công nghiệp, JTBC ước tính đã đảm bảo quyền phát sóng World Cup lần này ở mức 125 triệu đô la (khoảng 1861 tỷ won). Đây là một cuộc cá cược khá tích cực khi xem xét quy mô thị trường trong nước và cơ cấu lợi nhuận quảng cáo. Một số nhà phân tích cho rằng nếu bao gồm cả chi phí sản xuất thực tế thì sẽ vượt quá 200 tỷ won.

Ban đầu, JTBC có kế hoạch phân tán chi phí thông qua liên doanh hoặc bán lại với các đài truyền hình mặt đất. Trên thực tế, một phần quyền phát sóng đã được bán cho nền tảng trực tuyến Naver, và ngành công nghiệp ước tính quy mô của nó lên tới 40 tỷ won. Ngoài ra, người ta cũng cho biết rằng họ đã kỳ vọng vào việc phân chia khoảng 70 tỷ won cho các đài truyền hình mặt đất.

Tuy nhiên, kết quả là, KBS đã hạn chế tham gia với mức khoảng 14 tỷ won, dẫn đến cơ cấu mà JTBC phải trả một khoản chi phí đáng kể. Do đó, rủi ro mà JTBC phải gánh chịu sẽ phụ thuộc vào các biến số như thành tích của đội tuyển quốc gia, nhưng nó đang được thảo luận từ hàng chục tỷ won đến khả năng tổn thất tiềm năng khoảng 100 tỷ won. Điều này cho thấy cấu trúc thị trường ban đầu được thiết kế để gây ra rủi ro quá mức, chứ không chỉ đơn giản là thất bại trong đàm phán.

/Ảnh = JTBC, KBS
/Ảnh = JTBC, KBS

■ Bản chất của thị trường quyền phát sóng: Nguồn lợi nhuận trọng tâm thương mại chứ không phải nội dung.

Trên thị trường thể thao quốc tế, quyền phát sóng không còn là nội dung đơn giản nữa. Đó vừa là nguồn lợi nhuận trọng tâm vừa là kinh doanh quyền lợi trên phương diện toàn cầu.

Cả FIFA và Ủy ban Olympic quốc tế (IOC) đều chiếm tỷ trọng lớn nhất trong cơ cấu lợi nhuận. Gần đây, IOC có khoảng 60% doanh thu Thế vận hội và FIFA có khoảng 40% doanh thu phát sóng tính đến chu kỳ 2023-2026.

Điều này có nghĩa là các tổ chức này là các tổ chức điều hành trận đấu đồng thời cũng là các tổ chức bán quyền truyền thông toàn cầu trên thực tế. Mặc dù nhấn mạnh giá trị thể thao và tính công cộng, nó thực sự có cấu trúc bán "nội dung hiếm hoi" với giá cao nhất. Tính cách của một người bán quyền lợi thương mại rất mạnh mẽ. Và ở thị trường này, giá cả được quyết định dựa vào cường độ cạnh tranh hơn là tính hợp lý.

Ngay sau khi Chủ tịch FIFA Gianni Infantino được bầu làm người đứng đầu giới bóng đá quốc tế vào năm 2016, bối cảnh mở rộng các quốc gia tham gia World Cup đến 48 quốc gia cũng tương tự như vậy. Đây không phải là một chính sách mở rộng thể thao đơn thuần, mà là một quyết định chiến lược nhằm tối đa hóa giá trị của quyền phát sóng bằng cách nâng cao khả năng thâm nhập vào các thị trường lớn như Trung Quốc và Ấn Độ. Nếu Trung Quốc tiến vào vòng chung kết World Cup lần này, nếu xem xét đến quy mô dân số và tính biểu tượng thì thu nhập từ quyền phát sóng của FIFA đã tăng lên rất nhiều. Cuối cùng, giá của quyền phát sóng được quyết định dựa trên 3 yếu tố < quy mô kinh tế của các nước tham gia × dân số thành phố × cường độ cạnh tranh đấu thầu> và ngay khi cạnh tranh xảy ra, giá cả sẽ rời xa giá trị thực tế hơn.

■ Tại sao cạnh tranh trong nước lại trở thành một "trò chơi cực kỳ nguy hiểm"?

Bài học quan trọng nhất mà sự việc lần này để lại là rõ ràng. Sự cạnh tranh giữa các đài truyền hình trong nước tất yếu không phải là 'Zero-sum' mà là 'minus game'.

Giá vé trung chuyển được hình thành trên thị trường toàn cầu, nhưng việc thu hồi chi phí được thực hiện tại thị trường trong nước. Trong cấu trúc này, nếu các doanh nghiệp trong nước cạnh tranh với nhau thì giá cả sẽ tăng lên và tổn thất sẽ để lại trong nước. Ngoài ra, quy mô thị trường quảng cáo truyền hình trong nước hiện tại là khoảng 3 nghìn tỷ won, giảm hơn so với 10 năm trước, khi khoảng 4 nghìn tỷ won. Riêng doanh thu quảng cáo đã tạo cơ cấu khó có thể thu hồi được chi phí cho các sự kiện thể thao lớn.

Bản thân khoản đầu tư tích cực của JTBC có thể được hiểu là chiến lược thâm nhập thị trường của những người đến sau. Nhưng vấn đề là sau đó. Trong tình trạng cấu trúc đàm phán và thiết bị phân tán rủi ro chưa được chuẩn bị đầy đủ, chi phí quá cao đã được đầu tư để đảm bảo quyền phát sóng và cuối cùng rủi ro đã nghiêng về một phía. Các đài truyền hình mặt đất cũng có thể biện minh rằng JTBC đã mua quyền phát sóng với giá rất đắt và không còn cách nào khác, nhưng quả nhiên họ không thoát khỏi trách nhiệm. Chiến lược "chọn lựa sau khi quan sát" có thể là hợp lý trên lập trường của các doanh nghiệp cá nhân, nhưng kết quả là nó không góp phần ổn định thị trường và cải thiện cơ cấu.

/Ảnh = JTBC
/Ảnh = JTBC

■ Điều cần thiết không phải là 'Kartel' mà là 'Trật tự thống nhất'

Chủ trương giải quyết vấn đề này bằng sự can thiệp của chính phủ còn kém thực tế. Vì quyền phát sóng nằm trong cơ cấu hợp đồng cạnh tranh tự do toàn cầu nên việc kiểm soát giá cả theo đơn vị quốc gia trên thực tế là không thể.

Tuy nhiên, không phải là một giải pháp để giao hoàn toàn cho thị trường. Các tổ chức thể thao quốc tế như FIFA và IOC thích cạnh tranh quyền phát sóng trong nước và thậm chí còn khuyến khích họ. Vì như vậy mới kiếm được nhiều tiền hơn. Để không rơi vào bẫy này, các đài truyền hình trong nước phải tạo ra trật tự tự tự chủ ở mức tối thiểu như sau.

(1) Thiết lập hướng dẫn giá cả thực tế về quyền phát sóng thể thao quốc tế (2) Thỏa thuận trước ở giai đoạn đấu thầu và cơ cấu chia sẻ thông tin (3) Chiến lược đa dạng hóa lợi nhuận bao gồm hợp tác với OTT, nền tảng kỹ thuật số hoặc mua chung để rủi ro không tập trung vào doanh nghiệp cụ thể. Đây không phải là sự dàn xếp mà là "quy chế tự chủ công nghiệp" tối thiểu để ngăn chặn sự sụp đổ của thị trường.

World Cup rõ ràng là lễ hội của tất cả mọi người. Tuy nhiên, nếu lễ hội đó được duy trì trên sự hy sinh tài chính quá mức của các đài truyền hình với giá quyền phát sóng cao, thì đó không phải là một cấu trúc lành mạnh. Làn sóng quyền phát sóng lần này không chỉ là vấn đề đàm phán đơn thuần mà còn là sự kiện cho thấy những lỗ hổng về mặt cấu trúc mà ngành công nghiệp truyền thông thể thao Hàn Quốc đang phải đối mặt.

Trong World Cup tiếp theo, ngay cả để cuộc tranh luận tương tự không lặp lại, bây giờ chúng ta phải thay đổi câu hỏi. Không phải là ai đã giành được quyền phát sóng trực tiếp, mà là "Làm thế nào để tạo ra một cấu trúc thị trường bền vững".

Việc tìm ra câu trả lời chính là bài toán quan trọng nhất mà sự việc lần này để lại.

© STARNEWS. Đã đăng ký bản quyền. Cấm sao chép hoặc phân phối lại

*Nội dung này được dịch bằng AI.

Tin đề xuất

Tin thịnh hành

Lựa chọn biên tập

Tin thể thao mới nhất